Ảo hóa phần cứng

Trên đây là cách tạo máy ảo phổ thông mà chúng ta hay dùng nhất. Ngoài ra, ở phân khúc cao cấp hơn người ta còn có thêm một cách nữa đó là dùng Hypervisor (còn gọi là ảo hóa phần cứng). Hypervisor có thể là phần cứng, phần mềm hoặc là một bản firmware nào đó có thể chạy trực tiếp trên một hệ thống máy tính, có chức năng cho nhiều máy ảo chạy trên nó.

Điểm khác biệt của Hypervisor so với cách dùng phần mềm tạo máy ảo đó là nó không cần phải có hệ điều hành chủ trước đó. Ở cách đầu tiên ta phải có một máy tính chạy hệ điều hành trước, sau đó cài phần mềm máy ảo rồi mới tạo máy ảo được. Trong khi đó Hypervisor không cần có hệ điều hành, nó có thể chạy trực tiếp trên phần cứng luôn. Bạn có thể xem hình minh họa bên dưới để hiểu rõ hơn.

 ​

Ảnh: Intel.com

Có nhiều loại ảo hóa phần cứng:

Ảo hóa toàn phần
Toàn bộ phần cứng của máy tính sẽ được ảo hóa hết để một hệ điều hành ảo khác có thể chạy trên đó một cách đầy đủ và bình thường, không bị thay đổi hay chỉnh sửa. Khi được ảo hóa toàn phần thì máy ảo có thể truy cập và sử dụng hết mọi tính năng của từng phần cứng một, bao gồm cả BIOS, driver, các lệnh nhập/xuất dữ liệu, truy cập bộ nhớ... Ứng dụng của ảo hóa toàn phần bao gồm: chia sẻ một máy tính cho nhiều người sử dụng cùng lúc, cách ly các tài khoản người dùng với nhau cũng như để tăng cường tính bảo mật, độ ổn định và hiệu suất làm việc của một hệ thống máy tính.

Ảo hóa một phần
Khác với ảo hóa toàn phần, ảo hóa một phần chỉ tiến hành ảo hóa một số phần cứng nhất định của máy tính nên nó không đủ tài nguyên để vận hành một hệ điều hành ảo hoàn chỉnh, thay vào đó nó chỉ cho phép chúng ta chạy một số phần mềm mà thôi. Ưu điểm của áo hóa một phần là nó dễ triển khai hơn ảo hóa toàn phần, nó tỏ ra cực kỳ hữu ích khi người ta chỉ muốn dùng máy ảo để chạy một phần mềm quan trọng nào đó, họ sẽ dùng ảo hóa một phần để tạo ra đủ tài nguyên cần thiết để chạy nó mà không cần phải ảo hóa cả một hệ thống phức tạp. Nếu dùng ảo hóa toàn phần chỉ để chạy một phần mềm duy nhất thì coi như là ta đã lãng phí tài nguyên máy tính một cách vô ích.

Ảo hóa song song
Khái niệm này khá rắc rối nên mình cũng không muốn giải thích quá sâu, nói một cách tóm gọn thì ảo hóa song song khác với 2 loại ảo hóa kể trên ở chỗ nó không mô phỏng phần cứng để chạy hệ điều hành ảo mà thay vào đó nó sẽ tạo một một lớp giao diện phần mềm (hay một tập lệnh API) để các hệ điều hành ảo và hypervisor có thể giao tiếp với nhau, và xem API đó như là ngôn ngữ chung giữa 2 phía, mục đích là để giảm thiểu thời gian cần thiết mỗi khi thi hành các câu lệnh trên hệ thống. Bạn có thể tìm hiểu kỹ hơn về ảo hóa song song tại đây.

CPU hỗ trợ ảo hóa
Để tăng cường hiệu quá ảo hóa, người ta còn nhờ đến một thành phần rất quan trọng trong hệ thống đó là CPU. Những con CPU hỗ trợ ảo hóa từ bên trong CPU được thiết kế đặc biệt để chúng có thể hỗ trợ bạn tối đa trong việc tạo và chạy các máy ảo. Vì tính năng này có liên quan trực tiếp đến phần cứng (cụ thể là CPU) nên bạn cần phải kiếm tra xem CPU của mình có hỗ trợ sẵn chức năng ảo hóa hay không, không phải CPU nào cũng hỗ trợ ảo hóa từ phần cứng của nó, để kiểm tra, bạn có thể tải về phần mềm Intel Processor Identification Utility (dành cho CPU Intel) hoặc AMD Virtualization Compatibility Tool (dành cho AMD).

Một số phần máy ảo ví dụ như XP Mode (tạo Win XP chạy song song trong Win 7) đòi hỏi CPU của bạn phải hỗ trợ ảo hóa, bạn có thể xem chi tiết những dòng CPU hỗ trợ ảo hóa (cột Intel VT-x). May mắn là hầu hết các CPU Sandy Bridge và Ivy Bridge ra mắt gần đây đều hỗ trợ chức năng ảo hóa VT-x từ Intel.

 

Bài viết liên quan

Hotline tư vấn miễn phí
Sale & Support 24/7

HÀ NỘI

TP HCM